Trong nỗi nhớ người xa quê...

Người nghệ An xa quê luôn nhớ về quê với hai tâm trạng: Vui mừng bởi sự đổi mới của quê hương ngày hôm nay, đồng thời cũng gửi về quê những nỗi niềm nhớ thương da diết về những nét đẹp, kỷ niệm đẹp của quê hương trong những ngày đã qua.

Sự vui mừng hay nỗi niềm nhớ thương, tiếc nuối chỉ là hai mặt của cùng một tâm trạng. Nó phản ánh cái tình quê sâu nặng trong lòng của người con xứ Nghệ xa quê. Thường những người tuổi đã cao thì hay nhớ về những kỷ niệm cũ, nhớ về thời tuổi trẻ đã qua. Thời gian vật đổi sao dời, có kỷ niệm xa xưa hãy còn tươi mới. Nhưng cũng có thể có những cây đa, bến nước, sân đình, mái chùa, góc phố, trải qua 2 cuộc chiến tranh, ngày nay không còn nguyên vẹn nữa.

Những năm gần đây, do biến đổi của khí hậu, do ý thức trân trọng và bảo vệ môi trường có nơi, có lúc chưa được đầy đủ, một vài cánh rừng đã trọc, một vài con sông nước đã cạn dòng.

Trong những con sông đã cạn nước, đã đổi đòng, bị đất đá vùi lấp, không còn nhiều đấu vết tươi đẹp của dòng trong xanh ngày xưa nữa, có con sông Phương Tích, thuộc huyện Nghi Lộc.

Tác giả Đỗ Quảng Hàn, tên thật là Đỗ Văn Quảng, người làng Phương Tích, xã Nghi phương, xa quê từ lúc lên 9 tuổi, hiện đang sống ở Hà Nội, có gửi về Tạp chí Sông Lam một số bài thơ bày tỏ nỗi niềm thương nhớ của tác giả đối với con sông quê hương. Đây cũng là lần đầu tiên tác giả gửi thơ cho Tạp chí quê nhà và đã được Tạp chí giới thiệu bài thơ Đi tìm sông xưa trên Sông Lam số 3 Bộ Mới. Lần này, xin giới thiệu với bạn đọc 2 bài thơ cũng trong mạch cảm xúc thương nhớ sông quê cũng là thương nhớ về quê hương của ông.

[...]


Nguồn: Tạp chí Sông Lam, số tháng 5/2020