Thuở ngu ngơ Anh hay ngồi đợi
Áo trắng bay sân trường vắng lặng
Em đau, chỉ một ngày chẳng thấy
Lòng nghe, thương nhớ mối tình thơ
Có bao giờ cho chiều tháng tám
Hoa thôi tàn, lá vàng thôi rơi?
Có bao giờ tháng tám lặng lẽ
Trôi qua mành, trăng nguyên cửa sổ.
Màu thiên thanh chưa lần hò hẹn
Mà cuối trời tím nhớ bằng lăng
Lời hiền, ru anh bước phong trần
Đường chiều, trăn trở mộng phù du
Nhạc đời anh vẫn viết miên man
Gởi trông tâm tư, mong góp nhặt
Thành thơ, gửi em chiều nắng nhạt
Cho sầu trông tím nhớ mong manh.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.