Xa, rất xa trên con đường, có gì như đang trơn trượt
Tối đen và lướt qua
Gió

Có một ai nắm tay tôi và còn dắt tôi đi
Những rặng cây hôm ấy nhìn sao cao thế
Gió

Giữa bao người, chúng mình đi đến một toà nhà to màu trắng
Chỉ nghe toàn tiếng ầm ào rồi tiếng rầm rì
Gió

Rồi thấy trên chiếc ghế bành có một cỗ quan tài con, nhỏ thôi và cũng trắng
Chúng mình tới, lặng lẽ và đứng nghiêm chào
Gió


Bài thơ trên nằm trong tập "Tiếng kèn mùa thu" (Höstpsalm) xuất bản lần đầu năm 1927

Nguồn: Các nhà văn Thuỵ Điển giải Nobel (Nhiều người dịch), NXB Lao động & Trung tâm Văn hoá ngôn ngữ Đông Tây, 2009
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)