Ngày dài chết mãi phía cuối trời
Em tôi chỉ thích ánh bình minh thôi
Lạ là tôi thích hoàng hôn
Em liền nheo mắt, liếc cười tôi ngay
Em nói hai đứa thế này
Ngay từ đầu đã, có gì hợp nhau?
Mỉm cười tôi nói em rằng
Anh mong chiều đến vẫn còn thấy em
...
Em tôi im lặng thật lâu...
...
Ba canh lại đếm bên thềm ba canh...
...
Bình minh em thích đến rồi
Ánh mai dệt tóc muôn ngàn sợi kim
Nắng nhuộm khuôn mặt đỏ hồng
Cả đêm em thức, ngủ đâu hỡi người
Chẳng phải em thích bình minh
Mà mong mỗi sáng vẫn còn có anh.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.