Vạn dặm bôn ba, lòng trĩu nặng
Quay đầu nhìn lại, nắng chiều buông.
Xa xa núi biếc, khói mờ sương
Trùng trùng, điệp điệp, khuất cố hương.
Từ độ ấy, phiêu dạt muôn phương,
Nửa đời sương gió, thoáng qua mau.
chân đi vạn dặm, biết về đâu ?
Nỗi niềm sâu thẳm, trong mắt sâu.
Người xa quê vốn đã đa sầu,
Lại đâu gặp chiều thu đất khách.
Càng thêm lạnh lòng, thêm lạc lõng,
Trời sâu thăm thẳm, bóng chiều sa.
Đời trai, trải bão táp phong ba,
Chí tang bồng, vẫy vùng chưa thoả.
Đã bạc đầu, trong nỗi nhớ nhà
Sống tầm thường mặc ngày tháng qua.
Bình luận nhanh 1
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.