Đăng bởi tôn tiền tử vào 12/12/2014 16:15
sông đôi lúc gọi tôi về, ấm áp
dòng tóc nào chung thuỷ một mùi hương.
thuở bé dại ghim mối tình gởi mẹ.
ngắm nhìn cha như một vết thương.
trái tim tôi: một dấu chấm than
thân thể tựa khối sầu quen chuyển, động.
cây khoan gió cho lòng sâu bớt sóng,
lá khoan rơi năm ngón gượm chia, lìa.
mây phản trắc phân từng lô ảnh ảo
bao thước đường rêu đợi bước chân, mưa.
kỷ niệm lợp mái che, chiều, nở dột.
trời xa không tiếp vận sớm mai, vào.
máu xô đẩy những khoang thuyền biển lận;
chở thời gian chìm tiệt cõi âm.
nghe hạt lệ nằm nôi thôi thánh thót;
thành gương soi tôi lúc lâm chung.
mỗi nhân dạng là một con thú lạ
na hồn đau về trả đất nâu.
vai chưa hiểu gánh đời sao quá nặng!
tay buông chưa kịp biết nhận hay cho!
núi đôi lúc gọi tôi về, nín lặng.
những ngọn gai đâu nhớ nổi da người.
tình yêu khắc lên xương nghìn dấu hỏi:
ai đi rồi còn giữ lại con ngươi?
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.