Hoa nở rồi hoa tan
Đời chê hoa chẳng thấu
Nhưng tròn một vòng xoay
Vô thường không thay đổi.
Ôm hoa thơm trong lòng
Đời người một đời hoa
Sinh ra thời có lẽ
Nay còn mai đã mất
Như muôn loài thụ tạo
Tan thành hạt bụi bay.
Ai trông ai chợt tắt?
Ai chờ thời đổi thay?
Cũng tan thành giấc mộng
Kiếp tàn! ai định ai?
Đời người như một đoá hoa vô thường chợt nở rồi chợt tan, nhân duyên do trời định!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.