Bình luận nhanh 1

tôi cũng nhớ nhà
285.00
3 bình luận
3 người thích
Đăng ngày 01/07/2024 08:52, đã sửa 4 lần, lần cuối bởi Don Luan vào 22/04/2025 10:12, số lượt xem: 1509

Rồi một ngày kia tôi cũng đi
Về nơi chốn cũ ôm mộng sầu
Thấy đời nhẹ nhõm trôi theo gió
Lãng vãng mây xa níu lại gần

Tôi trở về thăm lại chốn xưa
Mẹ tôi còn trẻ, Ba cũng gần
Nằm trong vòng tay say giấc mộng
Ước vọng xây đời cũng từ đây

Trở về đồng xa trưa vắng tanh
Tiếng gà kêu lớn trên lưng đồi
Sóng cỏ miên man xa tầm mắt
Nghe tiếng bình yên gọi trong lòng

Chợt tôi nghe thấy tiếng ai gọi
Bạn tôi kêu đó trưa trốn tìm
Trò chơi thơ bé theo hồi lớn
Lúc trốn bụi bay lúc trốn đời

Trong giấc mơ trưa còn dang dở
Bao năm xa cách nay lại về
Tìm nơi chốn cũ trong niềm nhớ
Một thời quên lãng thoáng lại xa.

Trở về đâu? khi thời gian đã thay đổi đi mọi thứ dù là mong manh hay  là tiệm cận của những điều được cho là mạnh mẽ nhất. Mọi thứ đã thật sự qua đi không thể nào tìm về được đó chính là tuổi thơ, bạn bè và những kí ức thấm sâu ở trong lòng mỗi người mà đôi khi chỉ còn thoáng hiện trong những giấc mơ!

 

Ảnh đại diện

Bình luận bài thơ

“Giấc mơ trưa” của Donluan là một bài thơ giàu cảm xúc, sử dụng motif quen thuộc là giấc mơ để thể hiện nỗi nhớ quê hương, gia đình và tuổi thơ. Bài thơ mang giọng văn nhẹ nhàng, man mác buồn nhưng cũng đầy ắp tình cảm ấm áp.
Dưới đây là bình luận chi tiết về bài thơ:
1. Chủ đề và Cảm xúc chính
Bài thơ xoay quanh chủ đề hồi tưởng về quá khứ qua lăng kính của một giấc mơ trưa. Tác giả thể hiện sự khao khát được quay về những tháng ngày thơ ấu bình dị, được đoàn tụ với cha mẹ và sống lại những khoảnh khắc vô tư, êm đềm tại quê nhà. Cảm xúc chủ đạo là nỗi nhớ da diết, sự tiếc nuối về thời gian đã qua và một chút suy tư về gánh nặng “đời” (lúc trốn đời) mà người trưởng thành phải đối mặt.
2. Phân tích các khổ thơ
Khổ 1: Tâm thế trở về và sự suy tư
Rồi một ngày kia tôi cũng đi
Về nơi chốn cũ ôm mộng sầu
Thấy đời nhẹ nhõm trôi theo gió
Lãng vãng mây xa níu lại gần
Mở đầu là lời bộc bạch về một sự “trở về” như một lẽ tất yếu sau những tháng ngày xa xứ. Hình ảnh “ôm mộng sầu” gợi lên tâm trạng nặng trĩu của người con xa quê, mang theo những lo toan, vất vả của cuộc sống hiện tại. Tuy nhiên, khi đối diện với khung cảnh quê nhà (“Lãng vãng mây xa”), tâm hồn dường như được xoa dịu, “thấy đời nhẹ nhõm trôi theo gió”, báo hiệu một sự giải thoát tạm thời khỏi thực tại.
Khổ 2: Vòng tay gia đình ấm áp
Tôi trở về thăm lại chốn xưa
Mẹ tôi còn trẻ, Ba cũng gần
Nằm trong vòng tay say giấc mộng
Ước vọng xây đời cũng từ đây
Khổ thơ này là đỉnh cao của sự đoàn tụ trong mơ. Giấc mơ có sức mạnh phi thường, giúp tác giả thấy cha mẹ vẫn còn trẻ trung, khoẻ mạnh (một ước muốn thầm kín của nhiều người con xa nhà). Cảm giác “nằm trong vòng tay say giấc mộng” là sự trở về với tuổi thơ, cảm giác được che chở, an toàn tuyệt đối. Chính nơi ấm áp này là khởi nguồn cho mọi “ước vọng xây đời”.
Khổ 3: Khung cảnh quê hương thanh bình
Trở về đồng xa trưa vắng tanh
Tiếng gà kêu lớn trên lưng đồi
Sóng cỏ miên man xa tầm mắt
Nghe tiếng bình yên gọi trong lòng
Bức tranh thiên nhiên được vẽ lên bằng những nét chấm phá mộc mạc, gần gũi: “trưa vắng tanh”, “tiếng gà kêu lớn”, “sóng cỏ miên man”. Đây là những âm thanh và hình ảnh đặc trưng của làng quê Việt Nam, gợi lên sự yên ả, thanh bình. Cảm giác “bình yên gọi trong lòng” đối lập hoàn toàn với sự xô bồ nơi phố thị, khẳng định giá trị tinh thần to lớn của quê hương.
Khổ 4: Tuổi thơ ùa về
Chợt tôi nghe thấy tiếng ai gọi
Bạn tôi kêu đó trưa trốn tìm
Trò chơi thơ bé theo hồi lớn
Lúc trốn bụi bay lúc trốn đời
Giấc mơ chuyển mạch sang ký ức tuổi thơ với trò “trốn tìm” quen thuộc. Sự đối lập giữa “lúc trốn bụi bay” (cái trốn tìm hồn nhiên của trẻ thơ) và “lúc trốn đời” (gánh nặng, áp lực của người lớn) là một hình ảnh ẩn dụ sâu sắc, khiến người đọc không khỏi chạnh lòng. Tuổi thơ là khoảng thời gian đẹp đẽ nhất mà khi lớn lên, con người luôn khao khát tìm về.
Khổ 5: Kết thúc và sự luyến tiếc
Trong giấc mơ trưa còn dang dở
Bao năm xa cách nay lại về
Tìm nơi chốn cũ trong niềm nhớ
Một thời quên lãng thoáng lại xa.
Giấc mơ kết thúc, nhưng sự nuối tiếc vẫn còn vẹn nguyên. “Giấc mơ trưa còn dang dở” vì thực tại vẫn là thực tại, người con vẫn phải đối mặt với cuộc sống xa nhà. Những ký ức đẹp (“một thời quên lãng”) chỉ thoáng qua rồi lại vụt xa. Bài thơ khép lại bằng một nốt trầm buồn, nhấn mạnh khoảng cách không gian và thời gian giữa hiện tại và quá khứ.
3. Nghệ thuật
Thể thơ tự do: Giúp tác giả dễ dàng bộc lộ cảm xúc một cách tự nhiên, không gò bó niêm luật.
Ngôn ngữ giản dị, mộc mạc: Sử dụng từ ngữ đời thường, gần gũi với hình ảnh làng quê (tiếng gà, sóng cỏ, trốn tìm).
Hình ảnh đối lập: “Trốn bụi bay” vs “trốn đời”; “mộng sầu” vs “nhẹ nhõm trôi theo gió”.
Giọng văn tự sự, tâm tình: Tạo cảm giác chân thành, dễ chạm đến trái tim người đọc.
Tổng kết
“Giấc mơ trưa” là một bài thơ nhẹ nhàng nhưng để lại dư vị sâu lắng về tình cảm gia đình và nỗi nhớ quê hương. Qua giấc mơ, tác giả Donluan đã gửi gắm thông điệp ý nghĩa: Dù cuộc sống có bộn bề lo toan đến đâu, quê nhà và gia đình vẫn luôn là chốn bình yên nhất để mỗi người tìm về, dù chỉ là trong tiềm thức.

55.00
Trả lời
Ảnh đại diện

Bình luận

Bài “Giấc mơ trưa” là một bài thơ hoài niệm khá rõ nét. Chủ đề trung tâm là sự trở về tuổi thơ qua giấc mơ: cha mẹ còn trẻ, bạn bè còn đó, cánh đồng trưa, tiếng gà, trò trốn tìm… Bài có cảm xúc chân thành và vài đoạn gợi được nỗi bâng khuâng của người trưởng thành ngoái nhìn quá khứ. Tuy nhiên, nó cũng mang nhiều đặc điểm của thơ hoài niệm “phổ thông”: ý đẹp nhưng ngôn ngữ và cấu trúc chưa đủ cô đọng để tạo chiều sâu lớn. Giống như Người Lạ Từng Quen đã viết và phân tích tôi sẽ không nói lại những điểm này nữa.
Về mặt ngôn ngữ còn nhiều câu chung và quen
Bài dùng khá nhiều cụm quen thuộc:
“mộng sầu”
“chốn xưa”
“niềm nhớ”
“một thời quên lãng”
“thoáng lại xa”
Những cụm này tạo cảm giác thơ nhưng thiếu nét riêng. Người đọc hiểu cảm xúc nhưng khó nhớ được dấu ấn ngôn ngữ.
Về phần logic hình ảnh có phần hơi mâu thuẫn và thiếu chiều sâu
Mạch logic của bài thơ bị xung đột ngay từ khổ mở đầu:

Rồi một ngày kia tôi cũng đi
Về nơi chốn cũ ôm mộng sầu

Cụm từ “tôi cũng đi” trong văn cảnh đứng trước câu “về nơi chốn cũ ôm mộng sầu” tạo cảm giác như nhân vật trữ tình đang nghĩ về cái chết (ra đi mãi mãi). Nhưng ngay sau đó, tác giả lại mô tả đó chỉ là một giấc mơ trưa dạo chơi. Sự nhập nhằng giữa lăng kính “sinh tử” và “giấc mơ trưa” không được giải quyết khéo léo, khiến người đọc bị hụt hẫng về mặt cảm xúc.
Việc dùng những cụm từ như “Ba cũng gần” hay “theo hồi lớn” không phải là phá cách, mà là sự lựa chọn ngôn từ khá thô và vụng, khiến câu thơ bị giảm giá trị biểu cảm.”Mẹ tôi còn trẻ, Ba cũng gần”: Cụm từ “Ba cũng gần” rất tối nghĩa. Gần ở đây là gần gũi? Gần bên mẹ? Hay là ba cũng gần... tuổi mẹ? Đây là một câu thơ cực kỳ vụng, viết ra chỉ để cho đủ 7 chữ.

“Trò chơi thơ bé theo hồi lớn”: Cụm từ “theo hồi lớn” nghe rất ngô nghê, không phù hợp với ngôn ngữ thơ ca văn học.
Có vẻ người viết bị bí từ nên đã chọn những từ ngữ rất khiên cưỡng để nhét cho đủ số chữ trong câu.
Bên cạnh đó, hình ảnh “Tiếng gà kêu lớn trên lưng đồi” cũng làm giảm đi chất thơ. Trong thơ ca, người ta thường dùng tiếng gà “gáy”, tiếng gà “trưa vắng”, chứ ít ai dùng từ “kêu lớn” – một từ ngữ quá trần trụi, làm mất đi sự yên ả của không gian “trưa vắng tanh” mà chính tác giả vừa định hình ở câu trước.
Phần lớn bài thiên kể cảm xúc hơn là tạo hình tượng như:
“tôi trở về”
“tôi nghe”
“tôi thấy”
Nghĩa là cảm xúc được nói trực tiếp khá nhiều.
Trong khi thơ hoài niệm mạnh thường để:
Hình ảnh,
Chi tiết nhỏ,
Vật thể cụ thể tự gợi cảm xúc thay vì giải thích.
Ví dụ:
“Nghe tiếng bình yên gọi trong lòng”
Thực chất là đang gọi tên cảm xúc trực tiếp.
Hai câu thơ khá nhất bài là: “Trò chơi thơ bé theo hồi lớn / Lúc trốn bụi bay lúc trốn đời”. Ý tưởng ví việc trốn tìm ngày nhỏ với việc “trốn đời” lúc lớn là một liên tưởng hay.

Thế nhưng, tác giả lại không đào sâu được cái sự “trốn đời” đó. Bài thơ kết thúc một cách vội vã bằng việc lặp lại các từ ngữ đã xuất hiện ở trên (chốn cũ, niềm nhớ, xa cách, lại về). Nó khiến cho cái kết bị loãng, không đọng lại được sự nhức nhối hay chiêm nghiệm gì sâu sắc cho người đọc ngoài một tiếng thở dài đều đều, bằng phẳng.
Câu cuối:
“Một thời quên lãng thoáng lại xa.”
Có ý đúng nhưng hơi quen và chưa tạo cú đọng mạnh.
Người đọc cảm được nỗi tiếc nuối, nhưng dư âm chưa thật sâu vì ngôn ngữ còn khá an toàn thế nên kết bài chưa đủ lực. Nhìn chung đây là bài thơ:
giàu hoài niệm, có cảm xúc thật, và có vài câu khá chạm. Điểm mạnh nhất là: tình cảm gia đình, không khí tuổi thơ,
và đoạn “trốn đời”. Về phần hạn chế thì nhiều ngôn ngữ quen, hình tượng chưa được đặt sắc, cảm xúc đôi lúc được nói thẳng quá nhiều.
Nếu xem như thơ phong trào, thì bài này khá ổn vì dễ đồng cảm. Nhưng để trở thành một bài thơ thật nổi bật, nó cần:
tiết chế những cụm sáo quen,
tăng hình ảnh riêng,
và cô đọng hơn trong ngôn ngữ.

15.00
Trả lời
Ảnh đại diện

Góc cảm ơn

Bài thơ này mình lấy cảm hứng từ chính một giấc mơ của bản thân nên viết ra khá tự nhiên, theo đúng những cảm xúc và suy nghĩ lúc đó. Vì viết theo cảm hứng nên ngôn ngữ và câu chữ có lẽ vẫn chưa được trau chuốt nhiều.
Mình thật sự cảm ơn các bạn đã dành thời gian đọc và góp ý. Những chia sẻ của mọi người giúp mình nhìn lại bài viết ở nhiều góc độ hơn. Khi có thời gian, mình sẽ ngồi lại chỉnh sửa và cố gắng hoàn thiện bài thơ tốt hơn.
Hy vọng những lần chia sẻ sau vẫn sẽ nhận được sự đón nhận và đồng hành của các bạn. Xin cảm ơn rất nhiều!

DonLuan
Chưa có đánh giá nào
Trả lời