Đất, trời chẳng chịu ai thua
Cả hai bực bội, ra mùa nóng ran.
Thế rồi, chẳng phải khuyên can
Cũng đều dịu xuống: thu man mác buồn
Để tình quạnh quẽ, theo luôn
Thành ra đông chí, lạnh luồn thấu xương.
Thiếu nhau, nhau mãi chán chường
Giao hòa trời đất - yêu thương xuân về...
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.