Mây trắng ùn lên, tưởng dãy non
Mà sao chẳng có lấy đường mòn.
Để tôi trèo tít lên cao đỉnh
Ngắm mẹ cha già, với vợ con.
Non cao tuyết phủ trọc trời
Ngáng tầm con mắt, ngóng nơi quê nhà.
Cứ nhìn đăm đắm thiết tha
Ô kìa! Non chảy, thành ra mây rồi...
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.