Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Dương Thu Hương » Âm vang mùa thu (1980)
Đăng bởi hongha83 vào 30/09/2025 21:24
Màu sim
Màu hoa riêng
Khi giã từ phương Bắc
Tới miền sim non xanh dằng dặc
Cồn trắng mênh mông cháy bỏng mặt trời
Đây miền Trung, nơi gió thổi liên hồi
Những sườn non gió bào trơ sỏi đá
Bom rung vỡ những chân trời nắng loá
Sóng liếm bờ cát dài
Con thuyền đi nuôi mỗi làng chài
Cơn gió thổi qua nền tro xám
Mẹ ta bới tàn tro và nhen nhúm
Một ngọn lửa hồng dưới đáy hầm sâu
Nhen lòng ta trong đêm buồn đau
Là khung cửa nhà ngầm
In một quầng trăng sáng
Bát nước lá thơm
Bàn tay em ấm nóng
Và lời ca vẫy ấm cả chiều đông:
«Anh về ăn trái tắt miền Trung
Con cá phèn chia đôi, quả sim nừ cắn nửa»
Ta cùng em đi qua những ngày gian khổ
Áo em ngời một màu trắng tinh khôi
Cây cỏ rười xanh lút bãi soi
Lớn lên, lớn lên — lợp mái nhà bom cháy
Bàn tay bồng
Bàn tay chai lại
Và những triền đồi dầu dãi gió Lào qua
Rung rung màu tím cứ nở hoa
Tôi trở về miền đất thiết tha
Kiên tâm bước qua truông dài nắng rát
Để chiều nào lại nghe em hát
Điệu Lý hoài xuân
Ôi bài ca của nỗi ước mong
Tôi còn nhớ mãi
Em hát giữa một vùng bom dội
Em hát những ngày đất chuyển trời rung
Và bầu trời đa sắc của miền Trung
Vẫn toả sáng bao đoàn quân ra trận
Dấu giày dạn dấu giày vô tận
Vệt bùn in vệt bùn cơn gió chửa se khô
Về miền sim
Mặt trời quay trong cánh tím bông hoa
Mặt trời lăn như chiếc vòng tuổi nhỏ
Nơi gọi ta
Nơi đầu gió...
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.