Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi hongha83 vào 30/09/2025 08:54

Một khoảng trời như một khối ngọc xanh
Một khoảng trời giữa bốn bề gạch nát
ở lại đấy cùng ta

Bầy chim quay tơ đã bỏ tổ đi xa
Mặt biển lặng lờ ngăn ngắt
Những dấu chân sóng vùi trong cát
Làng ta đâu? Làng biển đâu rồi?

Đâu sóng rỡn thuyền câu, đâu tiếng trẻ nô cười
Đâu giàn lưới nắng rung trước cửa
Đâu bóng chiều lung lay bếp lửa
Cánh tay tròn cô gái rám nâu...

Làng chỉ còn những hố bom sâu
Mảnh gương vỡ rơi đầy tro bếp
Cỏ bồng thơm bay lầm bụi cát
Máu trẻ khô dần trên lối ngõ xưa

Nhưng ở nơi này
còn nguyên vẹn tấm lòng ta
Ngọn đèn vàng ơi
Ngọn đèn vàng không tắt...

Máu ta đổ thấm từng mạch đất
Mồ hôi ta chảy dọc những đường hào
Trận địa là đây - Ta đứng chặn kẻ thủ
Như cây lúa bám vào ruộng lúa
Cây quế, cây trầm mọc giữa Trường Sơn

Khi bóng tối đong đầy các hố bom
Khi luồng gió điên trườn đi như rắn
Gió bẻ quặt cành dương, gió tung cồn cát trắng
Thì em ơi, hãy hát đi em

Rằng:

“Ngọn đèn vàng gió lay không tắt...”
Trái tim ta không bao giờ khuất phục
Dẫu cả gầm trời chớp lửa giặc vây
Bom lân tinh cháy rợn bàn tay
Bom xoáy bom bi chồng lên bom phá
Bom đào đến mấy tầng mồ mả
Hài cốt cha ông quăng quật khắp nơi

Em ơi em, ta vẫn giữ làng chài
Chiếc tổ ấm niềm tin còn đó
Chiếc thuyền như hạt lúa
Ta gieo lên mặt đêm

Những bàn tay dệt lưới kéo biển lên
Cho những bàn tay chai cầm súng
Cột buồm chong như ngọn nến
Soi vào mắt cuộc đời

Một lời:
Bám trụ.


1968

[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]