Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Dương Thu Hương » Âm vang mùa thu (1980)
Ai nói: Người yên giấc ngàn thu
Tôi không tin điều đó
Dù năm lại tháng qua và ngọn cỏ
Trên dấu chân xưa đã mọc cao rồi
Ai nói: Người yên ngủ ngàn đời
Tôi không tin điều đó
Dù ở Ba Đình chỉ nghe chim và gió
Một vầng trăng tĩnh lặng chiếu trên đầu
Tôi vẫn thấy Người đi
Đôi dép lốp dãi dầu
Bước chân dài theo con đường Đất nước
Đường xa như tiếng hát
Triền miên như dòng nước chảy xuôi
Đường xôn xao hoa lấp mặt đồi
Bao nhiêu gió cuộn lên trong màu trắng
Đường êm ả mùa màng xanh thẳm
Con cò vàng bay thức buổi bình minh
Cát răn reo nếp gió miền Trung
Câu hát dân chài làm cay đầu con mắt
Ôi tình yêu, tình yêu se thắt
Đất nước này - Người không thể cách xa
Tiếng trống nào từ bờ cõi bên kia
Cứ rung mãi những hồi âm nóng bỏng
Và bông hoa nở trong đêm sôi động
Bông hoa khát vọng không để Người yên
Và mùi hương thầm lặng của đồng sen
Và tiếng thét kêu và súng nổ
Tiếng miền Nam thân yêu cách trở
Ngày và đêm dội mãi trong Người
Người vẫn đi - trong suốt tựa khí trời
Cùng những đoàn quân ào ào san đồn giặc
Plâycu, Công Tum, Đắc Lắc...
Bản đồ giặc như lá chuối rách nhừ
Đất phồng lên triệu triệu lá cờ
Phồng lên những lá cờ thắm đỏ
Việt Nam - Bao niềm vui và nỗi khổ
Như những giọt mưa rơi
Giọt ấm và giọt lạnh cùng rơi
Cùng lay động trái tim Người
Người vẫn dắt ta đi mãi mãi giữa cuộc đời
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.