Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại
1 người thích

Đăng bởi hongha83 vào 30/09/2025 07:40, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi hongha83 vào 30/09/2025 07:41

Tôi chẳng thể sống an nhàn - Người ấy gọi tôi đi
Và tôi đi, với dòng sông xa nhất
Nơi chỉ mọc cỏ tranh và lau lách
Để đốt lên những ngọn lửa tưng bừng

Tôi tới đỉnh non, tôi đến những hẻm rừng
Những vùng đồi xác xơ trơ trụi
Và tôi nhặt những vần thơ trong cát bụi
Những ước mơ như sao ẩn dưới cỏ dày

Trái tim nào dửng dưng trước cuộc đời
Tôi sẽ đến hát bài ca đẹp nhất
Về những tháng năm chúng ta đi đánh giặc
Về ngọn đuốc cuối rừng, về hơi ấm mưa xuân

Người ấy gọi tên tôi thầm thĩ suốt tháng năm
Người ấy sống rạng ngời trong ký ức
Người ấy - Những ngôi sao chưa khi nào nguội tắt
Những bông hoa chưa tàn héo bao giờ
Những đồng đội thân yêu đã yên nghỉ dưới mồ.


1975

[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]