Em chợt thấy người về lại giấc mơ đêm,
Mình ở bên nhau như chưa từng xa cách.
Em nhìn anh lòng vẫn còn hờn trách:
Tại sao mình không đến được với nhau?
Anh ngồi đấy, trông chẳng mấy được vui
Chắc lúc bên nhau anh vẫn thường như thế.
Em vẫn dỗi vu vơ như thời còn non trẻ
Ấy thế mà ta đã lướt qua nhau...
Chuyện đã xa như mây bay với gió
Mà lòng em hoài dằn vặt chẳng nguôi
Lỗi do em, do anh, ai đi nữa?
Trong mơ vẫn đeo đuổi câu trả lời..
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.