Em vẫn còn nhớ lúc chia tay,
Trăm nghìn cuộc gọi chẳng ai bắt máy.
Tâm tư em chìm ngập trong hờn trách
Nào biết lặng im cũng là loại trả lời..
Thời ấy khóc mãi có được gì?
Cũng dần chấp nhận, để người đi.
Đời em, em sống - đời anh sống.
Vương vấn nhau chi? Được gì không?
Than ôi, đời ai chẳng bồng bột?
Chúng ta đều ở thuở dại khờ.
Năm tháng triền miên rồi quên lãng..
Chắc gì đã nhớ nổi được tên?
Giờ người sống tốt, em “mừng” thay
Em đây cũng “hạnh phúc sum vầy”.
Mười chín, hai mươi thành quá khứ
Dại khờ đâu dám nhắc lần hai.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.