Tựa như mối nhân duyên trải dài từ tiền kiếp
Em đã nhìn thấy anh giữa vũ trụ vô ngàn.
Giấc mơ hoang đường cứ mãi hối thúc em:
“Hãy đến nơi bóng hình anh ở đấy..”
Là mơ hay thực? mà sâu trong ánh mắt
Em vẫn nhận anh ra giữa nghìn mảnh tâm hồn.
Hơi ấm kia đã từng kề cạnh chưa?
Lòng em gợn sóng ngầm khi anh ngay trước mắt.
Cuộn siết dâng nhớ nhung, trào khao khát.
Guồng hết đi những buồn tủi, hờn ghen.
Thanh âm kia dẫn em đến ánh đèn
Giữa đau khổ trần gian đầy tơi tả..
Cõi đời là tia hi vọng mỏng manh.
“Duyên” ở đây hẳn bền không anh nhỉ?
“Duyên” người nói khác với “duyên” em nghĩ.
Gặp gỡ hà cớ gì anh chẳng muốn gần nhau..?
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.