Thơ thành viên » Chung Miên » Trang thơ thành viên » Gió đùa
Chút nhớ nhung trên đôi mắt phong trần của chàng thi sĩ!
Em đã đến,
Đà Lạt sương mù...
Tiếng gió như tiếng hát ru
Đêm có lạnh,
Đắp chăn em nhé.
Đi có xa,
Hãy nhớ mang giày.
Này hoa cỏ!
Nâng bước đi bé nhỏ
Đừng để gai hằn lên gót, em đau!
Rồi tối đến, xin những chiếc áo len,
Ôm em lại như tôi đang ao ước.
Để gió cao,
Gió chẳng dám thổi vào,
Và buốt lạnh,
Tan dần trên mặt nước...
Thung lũng ơi!
Xin mỗi chiều,
Hãy bừng lên như thể có tình yêu
Đang rực rỡ giữa lòng Đà Lạt
Cũng như là nỗi lòng tôi khao khát
Một tình yêu chợt đến giữa mong chờ.
Nhớ em lắm,
Đà Lạt ơi!
Trả em về...
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.