Bão lòng ta, vỡ vụn giữa vô biên,
Ta cào cấu, ánh trăng kia tơi tả.
Ta muốn xé ánh trăng kia tan rã,
Nhưng trăng cười, nhả khói trắng miên man.
Ta lang thang trong một khoảng không gian,
Ở nơi ấy, ánh trăng là tuyệt mỹ,
Ở nơi ấy, ánh trăng là tri kỷ,
Nhưng hỏi lòng, liệu có được yên vui?
Ta thét gào, ta chỉ muốn chôn vùi,
Ta muốn chôn tất cả vào sa mạc.
Ôi trăng vỡ, nát tan bên sóng bạc,
Ôi ánh trăng, quằn quại giữa đêm thâu.
Ta ngửa cổ, uống cạn dòng máu đặc,
Nấc nghẹn ngào, tan loãng cả thân đau.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.