Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Chu Thu Phương » Lá phong đỏ (2008)
“Osaka, hôm qua trời trở lạnh,
Cái rét hanh hao giờ đã bắt đầu về.
Dường như đông đang từng bước tới ngoài kia...”
Dòng thư ngắn, mà sao thấm thía.
Nhớ cái rét mùa đông năm trước
Hãy còn ngỡ ngàng, trước khung cửa lâu đời
Tiếng hỏi câu chào còn ngượng nghịu trên môi
Khi ta vẫn vụng đường cư xử
Mùa đông là gì? Lòng ta tự nhủ
Đông là bếp lửa, mẹ mang riêng vào nhà cho ta
Ánh lửa sưởi ngón tay đánh đàn cóng vì giá lạnh
Đông là tấm đệm, mẹ đặt xuống ghế ta ngồi
Đông là tấm khăn len
mẹ choàng cho ta buổi đêm
Đông là chén trà nóng
và tấm bánh ngọt ngào buổi tối.
Chao ôi, đông…
Nhớ cha ta da diết
Cứ chiều chiều đến lớp đón ta về
Mỗi đêm đêm lại lo lắng ta đi
Ta ngồi học, luôn có cha bên cạnh
Trải tấm chăn, mỗi khi ta mỏi mệt
Thắp lò sưởi dưới hầm, giữ ấm đôi chân…
Vẫn sợ mùa đông, sợ nỗi cô đơn,
Mà sao đông ấy những gì ta còn nhớ
Lại là một mùa đông ấm áp.
Lưu lại trong lòng.
Mãi vẫn là căn nhà gỗ nhỏ xinh
Lối đi quanh co, ván nâu sẫm cót két
theo từng nhịp bước
Là căn phòng trải chiếu tatami
Là tiếng nói tiếng cười của cha
Là những lời dặn dò của mẹ
Rét về thật rồi sao, bên đó?
Ở bên này, Hà Nội cũng lạnh chung.
Chao ôi, đông….
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.