Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Chu Thu Phương » Lá phong đỏ (2008)
“Nếu có khi nào trái tim em tỉnh giấc
Hẳn sẽ đập, không còn phải vì anh”
Nồng nàn mắt, nồng nàn lời,
Nồng nàn tay siết,...
Trời ơi!
Nồng nàn!
Giận sao tim cứ rộn ràng
Giận sao mắt cứ vội vàng tìm nhau
Giận sao, má cứ ửng màu,
Giận sao,... ta cứ cúi đầu...
Giận sao...
Sao không tỉnh giấc đi nào,
Tim ơi, dại lắm, biết sao, hở mày?
Trong ta thương nhớ vẫn đầy,
Đa mang vận phải kiếp này, đa mang!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.