Ngân nga gảy khúc sầu cô quạnh,
Gọi gió, mời trăng lúc xế chiều.
Mà sao chẳng thấy lòng thêm tủi.
Nuốt lệ, mình ta thấy bùi ngùi.
Hỏi chàng thi sỹ hôm qua đến.
Còn nhớ chiều vương khúc nguyệt cầm?
Dây trùng dang dở vì duyên lỡ.
Để gió chiều thu cũng lạnh lùng!
Trăng tàn một nửa, rồi trăng khuyết.
Đò còn mải miết, bến hoài trông.
Chỉ ước thời gian còn giữ lại,
Để kẻ đơn côi được ấm lòng!
02/08/2014
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.