Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Chiêu Dương » Co vào ký ức (2015)
Nắng ấm rời xa,
Đông khóc những giọt nước mắt tuyết,
Lạnh buốt cõi lòng côi!
Gió rít lên giọng cười cay nghiệt,
Vỡ nát chút kỉ niệm dối gian,
Chút tình dối gian, ái ân dối gian!
Mưa rửa đi vết tích,
Nước mắt rửa đi vết tích,
Máu rửa đi vết tích,
Trả lại trắng trong cho trái tim,
thể xác, linh hồn,
đã chết!
Một sớm mùa đông lạnh lẽo,
Ra đi...
Mãi mãi...
Yêu người!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.