Giấc mơ xưa em bỏ quên đâu rồi
Sao anh về chỉ còn làn tóc rối
Ai đã làm cho mộng đẹp chia đôi
Cho chúng mình mỗi người về mỗi ngã.
Anh tiếc nuối một nụ hôn cuối hạ
Lại dặn lòng thôi nhớ để quên đi
Chuyện xưa cũ với em chẳng còn gì
Sao anh còn thương em nhiều đến thế.
Họ bảo rằng tình chỉ là cơn mê
Như cơn say rồi ngày mai sẽ tỉnh
Vậy mà nay lòng anh vẫn vô định
Chẳng còn muốn thương thêm một ai nữa.
Anh lại về tìm anh những ngày xưa
Ngày vô tư nhìn em cười hồn nhiên
Ngàn ánh nắng theo chân em tan biến
Một khoảng trời chỉ có những an yên.
Anh lại về với đêm tối triền miên
Ôm cơn mơ giữa kiếp người rêu phong
Lặng nghe phố hoang vắng đến vô cùng
Nghe hơi thở đã hoá vào thinh không.
Không còn em... Ừ! Không sao, anh ổn
Vài khói thuốc, chút rượu nồng men đắng
Anh ru mình vào giấc ngủ nhọc nhằn
Mơ màng nghe em kể chuyện trăm năm.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.