Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 05/08/2025 22:34, số lượt xem: 138

Anh trở người tìm cánh buồm xa
Tĩnh lặng quá, nghe lòng dậy sóng
Em mơ gì trong đêm rất mộng
Phố biển ngủ rồi, thao thức mình anh.

Chẳng thể quên cái nắng Sài thành
Chỉ đơn giản vì em đang ở đó
Bận rộn đến trường, bên đàn trò nhỏ
Dòng nhắn tin cũng ngắt quảng giữa chừng.

Nỗi nhớ em như con sóng điệp trùng
Hôn bờ cát suốt đêm ngày không nghỉ,
Bạn bè bảo thơ anh sao uỷ mỹ
Trắng đầu rồi, hồn cứ giả vờ xanh...

Kệ người ta em nhỉ, chỉ riêng anh
Biết rõ nhất, tất cả nhờ em đấy
Anh không quen nói những lời bóng bẩy
Nên câu thơ đậm đặc một chữ tình.

Yêu em thật nhiều, nhưng cứ lặng thinh
Mỗi lần bên em, để lòng bối rối,
Em cũng hiểu những điều anh muốn nói
Tình trao nhau qua ánh mắt rạng ngời...

Chiều nay anh lại về với em thôi
Để biển lại cho cáy còng tôm cá,
Biển đâu của riêng ai, của chung tất cả
Chỉ trái tim anh là riêng của một người.

Vũng Tàu, 16-7-2020