Quán quen vừa đóng cửa
Mây xuống ngập hiên nhà
Tớ ngồi yên – không khóc
Dẫu biết người chẳng qua
Buông rồi từng câu chữ
Xoá hết đoạn tình xa
Nhưng tim thì lạ lắm,
Cứ đau – chẳng rõ là..
Đường kia người đã bước
Lá rụng chẳng theo hoa
Tớ đâu còn chờ nữa
Sao cứ phải “người ta”?
Mắt chạm mà chẳng nói
Tim lặng rồi - thành xa
Nụ cười rơi thật vội
Ta - chưa từng là “ta”
Người gần như ánh nắng
Nhưng phải của mình đâu
Phân ly chưa kịp lặng
Quên hết rồi rời nhau
Tớ thôi không buồn nữa
Mây cũng chẳng ghé qua
Có lẽ tim học được
Ta – đã từng là “ta”.
03/09/2025
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.