Lần khói thuốc loang tràn lồng phổi
Gây hình hài một đứa trẻ con
Nó túm lấy người cha xưng tội
Đây, con đây, cha giết trong hòn.
Mặt tím tái, môi vằn khô đắng
Kẻ tên cha dập vội nguồn cơn
“Có đâu con, cha chỉ làm ngọn nắng
Trải lên con một trưa dỗi hờn…”
Cúc trắng, 16.11.2016
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.