Nhớ sao là nhớ rừng cây
Nhớ dòng sông chảy theo mây hững hờ
Nhớ người thiếu phụ bơ vơ
Một mình trên vách đá trơ đợi chồng
Nhớ đàn cò lả lông bông
Rời khỏi cánh đồng bay mải nơi đâu
Nhớ vực thẳm, nhớ hang sâu
Hút hồn trinh nữ rời mau chốn người
Nhớ biển cả, sóng xa khơi
Vết chân hời hợt buông rơi cát vàng
Nhớ loài lau sậy lang thang
Lên đồi cao, hứng gió ngàn chơi vơi
Nhớ hoàng hôn thả mặt trời
Trong bầu rượu đỏ chuộc người đi xa
Nhớ bàn tay đã trao ta
Thảng hoang đường một sát na dịu dàng
Nhớ quốc lộ nắng trưa rang
Ngước mắt trông, một đàn sếu bay
Nhớ cơn mưa đổ rạn dày
Hai con cá nhỏ lạc tay nhau và
Nhớ chuyện buồn đã xảy ra
Để ta chợt hỏi ta là ai đây?
Cúc trắng, 24.09.2017
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.