Mắt em nhắm, tay em buông
Máu loang tràn trên cát
Em nằm nghe gió hát
Về vùng đất xa xôi
Ở đó chắc thảnh thơi
Và người ta cười nói
Ở đó chắc thảnh thơi
Và người ta mời gọi.
Em nằm nghe biển kể
Về những chuyến hành trình
Đón buổi sớm bình minh
Nắng vàng vương lấp lánh
Nước biển chắc sẽ xanh
Và sóng chắc sẽ êm.
Em nghe mây rủ rỉ
Về những cánh bụi rừng
Rộng lớn và xanh um
Chim chóc thi làm tổ
Muông thú thì hăm hở
Đùa giỡn khắp đồng hoa.
Em nằm chờ mưa hỏi
Nếu được đến một nơi
Nơi đâu em muốn tới?
Em sẽ cười và nói
Em muốn đến một nơi
Có thức ăn và mật
Có nhà xây bằng đất
Có một cánh đồng chè
Em sẽ cùng ba mẹ
Hái chúng quẩy lên xe
Tới bán cho già trẻ
Em sẽ lại có sách
Em sẽ lại có bút
Em sẽ lại có quần áo tinh tươm
Và em không cần đi nhặt đồ người khác
Em sẽ không bị ai bắn chết
Vì thứ em nhặt được
Chỉ là một bông hoa dại
Vương vãi trên đường.
01.11.2013, viết tặng Fabienne Cherisma – cô bé người Haiti
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.