Có một ngày chúng ta đứng bên nhau
Gọi bằng cố nhân đâu phải người dưng lạ
Ta vẫn nhìn nhau, vẫn nói cười vồn vã
Những thì thầm len len gió trưa mang.
Có một ngày chân ta bước lang thang
Anh khe khẽ hỏi sao em chưa cưới
Anh ơi anh, đã đành ai rồi cũng khoác lên mình hoa thơm áo mới
Nhưng sao em cần phải giống như ai?
Có một ngày chúng ta đứng bên nhau
Anh len lén ngắm lưng trầm nhỏ bé
Vai em gầy hơn lúc xưa ta còn trẻ
Tóc đã dài vương víu cả đồng thu.
Có một ngày chung chuyến xe đón đưa
Ta cứ để người dưng chụp thay ta một tấm
Cứ để hơi ấm quen quẩn quanh níu tâm trí ta nơi lồng ngực
Cứ để mùa thu về rồi mùa thu sẽ đi.
Có một ngày chúng ta đứng bên nhau
Lặng lẽ nhìn nhau, rồi quay lưng về hướng khác
Có một người đáng để ta bận tâm hơn khi giúp ta không lội lạc
Trong vô vàn ký ức bị lãng quên.
06.11.2014
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.