Hai bốn tuổi đặt hình em trước ngực
Con tim tôi thổn thức biết nhường nào
Tôi tự hỏi tại sao... rồi bẽn lẽn
Rồi lại mở ra, rồi lại cất vào
Em đẹp quá, em sao mà rạng rỡ!
Bông hoa xuân khoe sắc giữa trời xuân
Hai con tim áp lại thật gần
Run rẩy quá, lòng tôi xao xuyến quá!
Hẳn là em cũng cảm xúc như tôi
Cũng bâng khuâng cũng xao xuyến bồi hồi
Phiên trực ấy tôi và em vẫn vậy
Vẫn cứ bình thường chẳng thấy khác điều chi...
Mấy chục năm sau cây có hoa có trái
Mới ngỡ ra rằng khờ dại em ơi
Giá ngày ấy nếu ta cất một lời
Chỉ một lời thôi cũng là đủ lắm
Hoa đã mở sao không gần mà ngắm
Quả trên cành chín mọng cũng không ăn
Để bây giờ mộng mỵ với ăn năn
May mắn quá giời thương cho trái ót!
Nói là ót nhưng thật thơm thật ngọt
Hơn cả đầu mùa hơn cả xuân xanh
Đời lại vui lòng lại mát lành
Ta lại thắp nỗi niềm khao khát ấy
18/4/2024
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.