Người đâu như ngọc, như ngà
Hỏi sao chẳng rối lòng ta đến giờ
Hỏi sao lại chẳng ngẩn ngơ
Để rồi mơ mãi bến bờ sông xanh
Bến sông xanh vừa lành vừa mát
Ta bên nàng khúc hát trăm năm
Bổng chìm năm ở đêm nằm
Còn vang lên mãi trăm năm có thừa
Người về câu hát còn đưa
Cái trăm ấy bao giờ mới nguôi
Cau già mới đậm em ơi
Trầu già mới tỏ vàng mười bấy nay
Rằng hay thì thật là hay
Còn băn khoăn chút đời này với xưa
Có yêu mới thấu cơn mưa
Có thương mới tỏ rèm thưa một mình
14/2/2026
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.