Bố tớ – một thời ngang dọc
Chốn thảo nguyên xa khô cằn
Chạy theo những đoàn vận chuyển
Qua miền cát để kiếm ăn.
Trăng lên nơi hoang mạc vắng
Tiếng bố khóc vang đại ngàn.
Xương xẩu gặm dở bố ăn,
Giờ bố sống trong vườn thú
Nắng mưa chả cần lăn tăn
Lúc nào cũng luôn no đủ.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.