Em đã quên rồi: đôi mắt, dáng người, giọng nói,
Nụ cười khi chúc ngủ ngon;
Nhưng trong em tình yêu vẫn còn,
Như hạt mẩy tạo thành bông lúa.
Nhưng lòng em vẫn trĩu nặng rối ren. Hỡi người đang đi ngang cửa,
Đi hẳn đi, hãy đi nhanh, đừng trở lại thêm lần nữa.
Trong em còn vẹn nguyên, chưa thể vượt qua,
Một tình yêu rực lửa.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.