Áo xanh dương và cặp mắt biếc xanh.
Nói thật với mình một chữ cũng không đành.
Mình hỏi tôi: “Bão tuyết phải không anh?
Đã đến lúc đốt lò, đã đến lúc giũ chăn”.
Tôi bảo mình: “Từ nơi cao xa ấy
Tay ai đang thả hoa trắng tưng bừng.
Thôi mình cứ đốt lò, thôi mình cứ giũ chăn.
Bão lòng tôi vần vũ nếu xa mình”.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.