Gió bắc thổi mát,
Lác đác mưa sầu;
Đèn sáng rượu lạnh,
Buồn đến từ đâu?
Người đời giao kết
Há phải vì vàng?
Trẻ con sinh hạ,
Ai chẳng lòng son?
Tảng đá to lớn,
Có thể làm nền;
Cây gỗ cao thẳng,
Làm cột chống lên.
Ruồi xanh bay động,
Phải quấy nào hay;
Tiệc tùng nhiễm độc,
Hoạ bỗng đến ngay.
Nước dòng sông Mạnh,
Đất nào lấp vừa?
Triết nhân cơ trí
Ta chẳng dám lừa.
Rượu, rượu, luôn có,
Chén sừng tròn sâu,
Ngàn năm sau nữa
Ai biết ta sầu?
[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.