Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi hongha83 vào 06/03/2026 23:09

Mẹ lao xuống cầu thang trong đêm tối
Tiếng con gọi mẹ
Tiếng ú ớ cơn mê
Con đi đâu nửa đêm chưa về

Con không thể chết đường chết chợ
Lời con như dao lách vào tim mẹ
Lời con như búa đánh gục mẹ xuống bàn
Căn nhà vắng ngợp trong ngóng đợi
Cửa sắt rên mình mòn mỏi
Mẹ lao xuống cầu thang trong đêm tối
Ánh đèn đường hắt thẫm bóng cây

Bàn tay mẹ héo gầy
Năm tháng vắt những vết đời nhăn nhúm
Người đàn bà có thể dứt mình ra nuôi con khôn lớn
Người đàn bà bấu víu vào con khi đớn đau nhàu nát cõi lòng
Con là lí do thiêng liêng đỡ mẹ lúc bão giông
Rọi một đốm lung linh khi nhắm mắt nhìn vào cõi hư vô mỏi mệt

Con đi đâu nửa đêm chưa về
Tiếng xe máy xé mặt đường khuya
Tiếng giờ gõ dập dồn bóng tối
Mẹ không còn là người đàn bà của công việc lúc nào cũng vội
Chờ con rối bời.


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]