15.00
Thể thơ: Thơ mới tám chữ
Thời kỳ: Hiện đại
1 người thích
Đăng bởi Vanachi vào 19/06/2006 16:38

Và có lẽ ngày mai anh sẽ khóc
Vì em đi vào lúc gió đang bay
Và giông bão đánh chìm bao khổ nhọc
Của non sông nghìn thuở đã phơi bày

Em đi tới một tương lai xa hút
Anh già nua ngồi lặng lẽ chắp tay
Từng kỷ niệm mấy chục năm tê buốt
Ngồi bên đường chờ đợi bóng mây bay

Em đã biết từ lâu em rất rõ
Còn lời gì nói được nữa hay không
Hãy chậm rãi bên đường em ngồi đó
Tự hỏi mình còn có nữa hay không

Phút giây cuối bên con đường tiếp nối
Anh chào em như vĩnh biệt muôn ngày
Một quá khứ nặng nề như một khối
Giá băng tràn suốt gian khổ đeo đai

Rồi có lúc như lần này có lẽ
Quỳng Nga xanh như vang bóng màu Lan
Và Vĩnh Thúy Thừa Thiên thu tận mỵ
Cùng nắm tay đưa Vĩnh Dạ lên đường

Rồi có lúc như lần này lần nữa
Một bài ca sẽ chuyển điệu khôn hàn
Lời gay cấn đầu thai trong Vó Ngựa
Hồn hóa sinh về Núi Đá Mưa Ngàn

Rồi có lúc ngẫu nhiên em chợt thấy
Rằng anh điên như từng đã điên rồi
Vì điên ấy là triều vui tràn giậy
Ngập bến bờ của tình mộng chia trôi

Em chợt thấy yêu đời vô cùng tận
Vì đời là rất mực rất thiêng liêng
Em chợt thấy không buồn đau oán giận
Vì Thiêng Liêng không chia biệt cõi miền

Em chợt khóc như anh từng đã khóc
Em chợt vui như anh chẳng được vui
Em chào đón những xuân xanh bát ngát
Đang đi về từ tuyệt thể xa xôi

Anh ngồi lại bên đường chờ đợi lúc
Của phút giây lịch sử chuyển thình lình
Là giây phút từ sử xanh cổ lục
Của cảo thơm từng lần giở trước đèn

Còn truyền lại chuyện phong tình cổ lục
Của tân kỳ cùng cực cổ ra kim
Giờ đốn ngộ nơi thiên nhai hải giác
Em nâng ly khánh chúc nước non mình.