Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Bình Nguyên Trang
Đăng bởi tôn tiền tử vào Hôm nay 23:27
Gặp lại màu hoa trên cánh đồng tuổi thơ xa ngút mắt
Gặp lại con đường ngày tháng đầu trần chân đất đá sỏi
Gặp lại mẹ của thời tóc xanh âm thầm không nói
Gặp lại tôi kẻ hoang đường đi trong gió tháng Ba
Không có gì để nhớ bởi tất cả đã qua
Bên thềm cuộc sống này, không thể nào níu lại
Cây bước tới mùa xuân và hoa rụng mãi
Trong tầng tầng lớp lớp không gian
Gặp lại thẫm đỏ một chiều nắng sắp tàn
Nước mắt rơi tôi và hoa không nuối tiếc
Tôi và hoa trôi đi biền biệt
Nhưng tôi đi đâu, hoa kia đi đâu
Dòng sông đi đâu, cánh buồm nâu giấu gió
Mẹ đi đâu, về đâu con đường nhỏ
Khói vờn xanh gương mặt của làng
Tôi đi đâu khi ngày buồn mất dấu
Khi vui tan như sương trên đọt lúa thầm thì
Tôi tự biết ôm mình bằng đôi tay mẹ
Mẹ ôm tôi lửa ấm vô hình
Hoa rơi như bỏ tên, chỉ còn ký tự
Vũ trụ ơi vũ trụ vô tình
Viết gì trên cỏ xanh để tìm dấu vết
Hay mặc cho chiều xoá hết tháng Ba.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.