Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Bình Nguyên Trang
Đăng bởi tôn tiền tử vào Hôm nay 22:54
Trên thân cây
Mùa thu mọc từng nhánh buồn
Trải dài hương tóc người thiếu phụ
Mùi cỏ úa
Thành phố đã trôi về năm nào của thế kỷ
Mê man trong sự nhịp nhàng của thời gian
Người lại người tẩy trần dấu vết lo toan
Trong áo khăn bộn bề
Những bức hình xa vắng
Trên gương mặt phố
Âm thanh cuộc đời như rễ cây lan vọng
Lá tự chôn mình trong vũ điệu của gió
Thảnh thơi chọn một nấm mồ
Cả mùa thu là một nấm mồ
Dành cho kẻ biết yêu cái chết
Bởi đã từng biết yêu cái đẹp
Trên thân cây mùa thu, bài ca tái sinh
Đọng li ti hạt bụi
Dắt kẻ rong chơi hái từng nhánh buồn
Dịu dàng. Lặng im. Rực rỡ
Mùa thu không mang gì trong nó
Ngoài gương mặt chúng ta
Sáng tỏ
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.