Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi tôn tiền tử vào Hôm nay 22:51

Còn câu kinh giữa hai bờ xa vắng
Em và anh của quá khứ thiên đàng
Thế kỷ đó đã chìm cùng mơ mộng
Biển phù du gió lộng mây ngàn

Còn một Nhớ giữa đôi bờ quên lãng
Như màn sương chạm khẽ sớm mai buồn
Đường tấp nập những đưa và đón
Em riêng mình riêng một vết thương

Còn Hy vọng như sao trời đợi tối
Khổ đau kia yên ngủ trên đồi
Cỏ lại biếc khi mưa về tắm gội
Khi bình minh hoa lá thắm môi người

Em đi mãi từ mùa thu trước
Gặp mùa xuân vụng dại giữa tim mình
Gặp thế kỷ của sau này, ai biết
Đã lưu đày vết dấu một tình yêu

Một tình yêu trôi lăn rồi trở lại
Bởi vì em đã hẹn với chân trời
Bởi vì sông thuyền đã buông rời
Câu kinh mắc bến bờ xa lắc ấy


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]