Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Bình Nguyên Trang
Đăng bởi tôn tiền tử vào Hôm nay 22:45
Bỗng dưng em nhớ một chân trời
Hoang dại bàn chân mình đã tới
Năm tháng đó chúng ta là những đứa trẻ dại khờ
Buồn quá mà đi
Hoang mang quá mà đi
Đôi lần chúng ta nhìn lại cố hương
Thành phố đặc bóng người
Nhưng tình yêu đi vắng
Không ai quan tâm một tiếng thì thầm
Đó là chân trời cỏ biếc mùa xuân
Ta ngồi vớt giấc mơ
Trên chiếc thuyền từ lâu đã đắm
Những giấc mơ hình hài lộng lẫy
Lang thang cô đơn tìm xứ sở của mình
Ta nằm bên nhau trên cỏ bình yên
Nghe thời gian trôi về ngàn năm dưới mặt hồ trong suốt
Những trái cây tương tư rụng xuống chiều tha thiết
Tiếng người gọi nhau âu yếm âm thầm
Nhưng ta đã rời bỏ chân trời màu xanh
Ta đã buông tay khi thức giấc
Ta đâu biết từ buổi ấy mùa xuân đã chết
Em và anh hoang phế đền đài.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.