Người từ dạo ấy đi hoang
Bỏ ta miền dại lang thang lối mòn
Bỏ má phấn, bỏ môi son
Bỏ luôn đôi mắt hãy còn trắng trong
Người về cõi ấy lạnh không
Tóc bồng đã đóng rêu phong một thời
Người đi người giấu cuộc đời
Vùi sâu một nấm những lời hát ca
Cây đàn đem vứt ngõ xa
Áo màu người khoác nay là tro bay
Phòng không vắng lặng bao ngày
Đèn hoa đã tắt cho dài thêm đêm
Chợt nghe tiếng giọt mưa êm
Rơi khoan giếng cạn đất mềm môi thơm
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.