Rain’s unassuaging fountains multiply
In air on earth and leaf. The Flood began
This way, listened to at windows by
The sleepless: one wept, one revolved a plan,
One died and rose again, one felt
That colder breath blow from the poles of lip
At love’s meridian. This way now the spoilt
Firmament of the blood dissolves and drops;
The bright waste repossessive element
Beats barely audible, one sound imposing
Silence upon silence. This way I went
To pull our histories down, down, heavens accusing
Of rainbowed guile, whose penal rains descend.
But the waking bird refutes: world will not end
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi hongha83 ngày Hôm nay 14:54
Đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi hongha83
vào Hôm nay 14:56
Mưa xối xả nước dâng lên ào ạt
Trên bầu trời, mặt đất và lá cây
Cơn lũ đến, người thao thức bên cửa
Mãi đau sầu, mọi chuyện đã đổi thay.
Có người chết khi nước dâng lên nữa
Hơi thở nào lạnh cóng ở bờ môi
Phút huy hoàng của tình yêu rệu rã
Cũng tan theo bầu máu nóng luân hồi
Sở hữu lại những thành phần rác rưởi
Âm thanh nào áp đặt ở bên tai
Tôi vẫn đi nghe bốn bề vắng lặng
Trời chẳng thương bắt lịch sử an bài
Cầu vồng ảo những cơn mưa ập đến
Có tiếng chim thức dậy hót chối từ
Thế giới này chẳng bao giờ chấm dứt
Mãi quay đều trong cuộc sống ưu tư
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.