Thơ » Nga » Aida Fedorova
Проходит всё:
тоска,
утрата,
боль.
Проходит дождь:
не всё ж грустить природе.
И первая прекрасная любовь,
Увы, увы, почти всегда проходит.
И на исходе возраста и сил,
Когда грядущий день вдали неярок,
Когда произнести “Я Вас любил”
И то непозволительный подарок,
Дай бог вам этой памятью дышать,
Дай бог вам верить в то,
что это б ы л о!
Ну, вот и всё.
Что мне ещё сказать?
Что мне сказать?
Ах, да -
я вас...любила...
Trang trong tổng số 1 trang (2 bài trả lời)
[1]
Mọi thứ đều qua:
nỗi buồn,
sự mất mát,
khổ đau.
Một cơn mưa đang qua:
không phải tất cả những gì thiên nhiên đang sầu muộn.
Và mối tình đầu huyền diệu,
Than ôi, than ôi, hầu như luôn luôn trôi qua.
Và khi tuổi cùng, sức kiệt,
Khi ngày mai còn mờ mịt phía xa,
Khi âm thanh “Anh yêu Em” – thành ký ức nhạt nhoà
Thành món quà không thể chấp nhận nữa.
Cầu Chúa ban cho Anh ký ức này khi thở,
Cầu Chúa ban cho Anh một niềm tin:
Đó là điều từng có!
Vâng, mọi chuyện đã dừng.
Em có thể nói điều chi khác nữa?
Em có thể nói gì?
Ồ, vâng, vẫn nhớ -
Em… đã từng yêu Anh…
Gửi bởi Tung Cuong ngày 07/12/2025 13:35
Đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi Tung Cuong
vào 07/12/2025 13:36
Mọi thứ trên đời đều trôi qua mau:
Nào buồn phiền, nào mất mát, đớn đau.
Mưa xối xả rồi sau tạnh hẳn:
Trời không thể suốt đêm ngày sầu thảm.
Ngay tình đầu chẳng thể đẹp hơn,
ôi, trời hỡi! lại càng nhanh quên lãng,
Khi tuổi đời cao, cạn kiệt sức ta,
Mà ngày mai ở xa trông mờ mịt.
Lời thì thầm “Anh đã yêu em”
Nay thành món quà không ai muốn nhận,
Anh cứ ngồi gặm nhấm kỉ niệm xưa,
Xin trời cho anh cứ tin
chuyện từng diễn ra trong quá khứ!
Thế là mọi thứ đã xong.
Em còn biết nói gì? làm sao đây nhỉ?
À, nhớ rồi -
Có một thời… em đã yêu anh…
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.