Tuổi mười bảy, tuổi đẹp nhất đời người!
Có nắng hạ và những cơn mưa xuân rơi
Có những đứa trẻ chỉ mới vừa đủ lớn
Trong túi hành trang mang theo một nụ cười.
Tuổi mười bảy, tuổi thì thầm to nhỏ
Ngồi kề bên nhau chờ trời chập choạng tối
Cùng nhau ngắm những ước mơ cao vời vợi.
Trên bầu trời đêm, có những ngôi sao rơi.
Tuổi mười bảy, tuổi mà ta phải lớn
Nửa vẫn còn trẻ con, nửa đã hoà vào đời
Dù trước mắt có là tương lai khó nhọc
Những đứa trẻ hồn nhiên vẫn rạng rỡ mỉm cười.
Tuổi mười bảy, tuổi của tôi và em
Là tuổi của thứ tình cảm ngọt ngào nhất
Ta yêu nhau bằng những nụ cười ngây dại
Tay ấp trong tay tựa nắng ấm ban mai.
Tuổi mười bảy, có chuyến nào quay lại?
Cho tôi về bến số mười bảy thân thương
Bến xe có cả một bầu trời nắng hạ,
Hương những loài hoa thơm bát ngát một đường.
Tuổi mười bảy, tôi mang trên vai ngàn vì sao sáng.
Mang áng văn chương theo tôi khắp nhân gian
Soi rọi những nơi ánh sáng không thể tới
Giữ trọn một tình yêu đậm sâu với cuộc đời.
Tuổi mười bảy, tuổi đẹp nhất đời người.
Có nắng hạ và những cơn mưa xuân rơi
Ai đã đi, ai ở lại, hãy trân quý
Vì tuổi mười bảy chứa trong đó một nụ cười.
21/12/2025
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.