Những ắng mây mùa hạ
Khẽ ngả vàng vai tôi
Những tiếc nuối đầy vơi
Tôi đem ra đong đếm
Đong sao thành biển rộng
Rì rào nơi sóng khơi
Đong sao thành làn sương
Vây quanh giăng kín lối
Tôi đong thành nắng hạ
Cho nhạt màu tháng năm
Đong thành những vẫn thơ
Để ngân vang mãi mãi.
Vụt mất đi ánh sáng
Tôi ở lại với đêm
Những nốt nhạc bỏ quên
Trong khu rừng u tối
Tôi thắc mắc tự hỏi
Đâu là chốn bình yên?
Nếu ta muốn bình yên
Tại sao ta đi mãi?
Ta đi vì điều gì?
Ta đi được tới đâu?
Liệu nơi cuối dừng chân
Lại là nơi bắt đầu?
Ta đi tìm hạnh phúc
Để rồi đánh mất ta
Cái giá của bình yên
Là trở nên xa lạ?
17/03/2026
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.