Bâng khuâng sao sáng nhớ về em
Hằng yên liễu rủ bóng êm đềm
Nỗi nhớ miên man màu nước biếc
Ướt lạnh vai ai với sương đêm.
Xanh thời mây tan vào gió lạnh
Hình người thiếu nữ dưới hàng cây
Với nụ cười tựa vầng sáng mảnh
Vai tròn xoe đón nắng hao gầy.
Tình yêu vốn là vòng tay ấm
Ủ ấp tim ta giữa mùa đông
Dù mây giăng lối, gió hiu quạnh
Tay vẫn trong tay, ấp hơi nồng.
Hình em không phải điều xa lạ
Nó vẫn dễ nhớ, vẫn nhỏ xinh
Nó vẫn vương đầy trong nắng hạ
Trong tâm hồn ai, chốn yên bình.
Tôi không phải là một nhà văn
Chỉ là một kẻ quá cùng cực
Văn chương vốn là miền đất lạ
Mà mấy kẻ điên gọi là nhà!
14/11/2025
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.