Xin cho tôi sự bất tử,
Để viết mãi những vần thơ
Để không chìm vào quên lãng
Để hoàng hôn thôi ngóng chờ.
Xin cho tôi sống mãi đi
Viết tên mình lên sử kí
Được yêu thôi là chưa đủ,
Phải hiên ngang phút diệu kì.
Xin cho tôi sống thật lâu
Đủ lâu để chẳng hối tiếc
Áng văn kia rồi sẽ cạn
Hồn tôi tan, xác tôi tàn.
Muốn sống lâu để biết rằng:
Cuộc đời có nhiều cái vui;
Cái cơ cực và cái khổ;
Nỗi buồn riêng của mỗi người.
Ai lại muốn xa cõi đời?
Mặc dù có nhiều khổ đau
Hoàng hôn kia dẫu có hạn
Vẫn nên thơ, vẫn rạng ngời.
Nhưng ai rồi cũng xa cõi đời
Chẳng thể cứ mãi mua vui
Đợi một hôm chiều nắng nhạt,
Chỉ còn ta và đất ơi.
19/07/2025
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.