Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Đoàn Quang Lạc
Đăng bởi mduong vào 10/01/2026 20:25, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi tôn tiền tử vào 10/01/2026 22:15
Ngày ngày xuống với biển
Ngắm mặt trời đang lên
Biển quặn mình ô nhiễm
Mặt trời vẫn tươi nguyên
Một tháng chỉ một ngày
Toả sáng khắp đó đây
Trời mây hay giông bão
Trăng vẫn nguyên tròn đầy.
Trang trong tổng số 1 trang (2 bài trả lời)
[1]
Nguyên gốc bài thơ trích từ trong tập “Thơ Nhà Giáo Nghệ An”
Trong đó, có phần lời giới thiệu như sau.
Lời giới thiệu
Gửi bởi mduong ngày 15/02/2026 20:20
Có 1 người thích
Bài thơ Mặt trăng mặt trời của nhà thơ Đoàn Quang Lạc là một sáng tác ngắn gọn nhưng giàu sức gợi, thể hiện cái nhìn suy ngẫm sâu sắc về sự bền bỉ của những giá trị đẹp đẽ trước những biến động, tổn thương của đời sống con người. Thông qua hai hình ảnh quen thuộc là mặt trời và mặt trăng, nhà thơ gửi gắm một triết lí nhẹ nhàng mà thấm thía.
Ở khổ thơ thứ nhất, hình ảnh mặt trời hiện lên trong mối quan hệ đối lập với biển – biểu tượng của thiên nhiên và cũng là hình ảnh ẩn dụ cho cuộc sống con người hôm nay:
“Ngày ngày xuống với biển
Ngắm mặt trời đang lên
Biển quặn mình ô nhiễm
Mặt trời vẫn tươi nguyên”
Biển “quặn mình ô nhiễm” là một cách nói giàu sức biểu cảm. Động từ “quặn mình” gợi cảm giác đau đớn, bất lực, cho thấy thiên nhiên đang bị con người làm tổn thương nặng nề. Đặt trong hoàn cảnh ấy, hình ảnh “mặt trời vẫn tươi nguyên” tạo nên một sự tương phản rõ nét. Dù biển đang chịu đựng những vết thương của ô nhiễm, mặt trời vẫn mọc lên mỗi ngày, vẫn toả sáng đều đặn, không đổi thay. Qua đó, nhà thơ khắc hoạ vẻ đẹp bền bỉ, vĩnh hằng của ánh sáng, của những giá trị tích cực, bất chấp những mảng tối mà con người gây ra cho thế giới xung quanh.
Sang khổ thơ thứ hai, hình ảnh mặt trăng tiếp tục được khai thác như một biểu tượng song song với mặt trời:
“Một tháng chỉ một ngày
Toả sáng khắp đó đây
Trời mây hay giông bão
Trăng vẫn nguyên tròn đầy.”
Nếu mặt trời gắn với sự đều đặn “ngày ngày”, thì mặt trăng lại xuất hiện trong khoảnh khắc “một tháng chỉ một ngày” – thời điểm trăng tròn. Dù xuất hiện ít ỏi, ánh trăng vẫn “toả sáng khắp đó đây”, vẫn mang đến vẻ đẹp tròn đầy, viên mãn. Đặc biệt, trong hoàn cảnh “trời mây hay giông bão”, trăng vẫn “nguyên tròn đầy”, không bị che khuất về bản chất. Hình ảnh ấy mang ý nghĩa biểu tượng sâu sắc: những giá trị tốt đẹp, sự trong sáng, lòng nhân hậu hay niềm tin của con người có thể bị che mờ nhất thời, nhưng không bao giờ mất đi.
Xuyên suốt bài thơ là nghệ thuật tương phản giàu ý nghĩa: ô nhiễm – tươi nguyên, giông bão – tròn đầy. Ngôn ngữ thơ giản dị, hình ảnh gần gũi, nhưng ẩn chứa một triết lí nhân sinh sâu xa. Đoàn Quang Lạc không lên án gay gắt, cũng không bi luỵ, mà chọn cách nhắc nhở nhẹ nhàng: giữa những tổn thương của cuộc sống hiện đại, con người vẫn cần gìn giữ và tin tưởng vào những giá trị tốt đẹp, bền vững.
Có thể nói, Mặt trăng mặt trời không chỉ là bài thơ viết về thiên nhiên mà còn là lời nhắn gửi về niềm tin và hi vọng. Dù cuộc sống có nhiều biến động, dù con người có gây ra những vết thương cho thế giới, thì ánh sáng của mặt trời, vẻ tròn đầy của mặt trăng – cũng như những giá trị nhân văn – vẫn luôn tồn tại, âm thầm nhưng bền bỉ soi sáng cho con người.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.